Giá trị của tâm là sự thương yêu và chân thực. Nếu một người mà tâm luôn tràn ngập tình thương đối với mọi người, với các loài hữu tình cũng như vô tình, hữu hình cũng như vô hình, không phân biệt thì tình thương ấy là tình thương chân thật không phân biệt, không vọng động, không chấp trước, là tình thương từ bi nhân ái trải rộng không ngăn ngại.
Tâm chia ra có hai loại tâm trong sạch và tâm nhiễm ô. Tâm nhiễm ô ưu thích các nhân ác, tâm trong sạch ưu thích nhân lành. Nhưng thể của tâm lại trong sáng nơi tự tánh, chỉ cần tâm không khởi động niệm nơi cảnh, thì cảnh cũng không thể tác động ảnh hưởng tâm được. Tâm không ảnh nơi cảnh trần thế thì hướng về và trụ ở nơi định, định có thì phát huệ là trí nhận biết và sự hiểu không qua sự phân biệt chấp trước, như vậy mới vượt qua sự trở ngại của vô minh mà hướng tới chân thiện mỹ của tâm là cõi niết bàn an vui giải thoát. Vậy tâm không khởi niệm là hành tâm an, tâm không động là tâm bình, tâm không chấp là tâm hỷ xả, tâm yêu thương rộng khắp là tâm từ bi. Chỉ nơi tâm mà hành thì đạo pháp tăng trưởng và vô minh sáng tỏ. Đạo không đâu xa mà lại ở nơi một chữ Tâm mà thôi.
Quang Minh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét